Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng Tướng
Phan_29
Mạc Thiên Kình nói xong khẽ hôn lên môi cô, rồi đi xuống dưới lầu, Lão K và Tiêu Thủy Nhi đã chuẩn bị tốt, nhìn anh xuống lầu, ba người liền đi ra khỏi biệt thự, xe vèo một tiếng liền lái ra khỏi biệt thự, biến mất không thấy gì nữa!
Sính Đình nhìn biệt thự trống rỗng, rồi sờ sờ bụng của mình, có chút đói đói rồi!
Đóng kín cửa, đi tới bếp kiếm ăn, một bóng người màu đen xông vào biệt thự, lặng lẽ cùng cô đi vào bếp, "Ai?"
Sính Đình cảm thấy dường như có người sau lưng, vừa quay đầu, đã nhìn thấy một cái tay đánh vào bả vai cô, trước mặt bỗng tối sầm, toàn thân hôn mê bất tỉnh!
Mạc Thiên Kình ba người một đường điên cuồng chạy tới bến tàu Băng Hải, xa xa đã nhìn thấy một đám người đang chuyên chở hàng hóa.
đang tính xuống xe, điện thoại di động kêu lên, Mạc Thiên Kình nhận điện thoại, hạ thấp giọng.
"Alo!"
"Anh, chúng ta ở phía sau anh, có thể hành động!"
Anh đã đợi hơn một tiếng đồng hồ rồi, nhìn thấy bọn họ đem từng rương nha phiến vận chuyển lên bờ, hận không thể xông lên tiêu diệt bọn họ.
Bến tàu Băng Hải là một bến tàu đen, rất nhiều trùm buôn thuốc phiện vận chuyển hàng hóa ở đây, không ngờ Nam Cung Tước cũng dám vận chuyển ở nơi này, hơn nữa còn là món hàng lớn như vậy.
"Nghe hiệu lệnhcủa tôi!"
Mạc Thiên Kình hạ thấp giọng lạnh nhạt nói, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm những bóng dáng đang ngọ nguậy bên kia!
Lấy Ống Nhòm ra, kiểm tra tình huống bên kia, chuyện gì xảy ra, nửa ngày cũng không nhìn thấy Nam Cung Tước?
Mạc Thiên Kình nhìn kỹ một chút, chỉ nhìn thấy một người đàn ông, dáng ngoài có điểm giống Nam Cung Tước đứng ở nơi đó, gương mặt nở nụ cười đang chỉ huy.
"Thượng Quan Quân Triết, chúng ta rút lui, đối phương căn bản không phải là Nam Cung Tước, giải quyết bọn họ!"
Mạc Thiên Kình vô cùng ảo não, Nam Cung Tước giảo hoạt, dám đùa bỡn anh!
Thượng Quan Quân Triết nghe thấy câu nói của Mạc Thiên Kình, lập tức kêu người của mình xông lên, Tiêu Thủy Nhi và Lão K cũng nhảy xuống xe chạy tới.
"không được nhúc nhích! Giơ tay lên!"
Thượng Quan Quân Triết nghiêm mặt quát, những bọn người kia bắt đầu phản kích, người đàn ông có dáng dấp rất giống Nam Cung Tước, cầm súng bắn về phía anh, Thượng Quan Quân Triết vội vàng tránh đi, cầm cây sung bạc của mình bắn trả về phía hắn.
Mạc Thiên Kình ở trên xe lạnh lùng quan sát một màn trước mặt, trên gương mặt đẹp trai lạnh như băng sương, Nam Cung Tước đáng chết, cư nhiên dám đùa bỡn anh, đến tột cùng hắn ta muốn làm gì!
Sau mười mấy phút, mấy người Thượng Quan Quân Triết bắt được toàn bộ bọn người kia, kêu Lão K đưa bọn họ về nhốt!
Trực tiếp đi tới kiểm tra những hàng hóa kia!
"Anh, thật xin lỗi, em nhìn lầm!"
Mặc dù đối phương cũng là trùm buôn thuốc phiện, nhưng tuyệt đối không phải là thủ hạ của Nam Cung Tước, đoán chừng do Nam Cung Tước giở trò quỷ, không ngờ anh lại mắc bẫy của hắn, vẻ mặt Thượng Quan Quân Triết rất tức giận!
"không thể trách cậu, Nam Cung Tước quá giảo hoạt rồi!"
Mạc Thiên Kình mím chặc môi mỏng, nắm quyền đi tới kiểm tra những hàng hóa kia, càng xem, sắc mặt càng khó nhìn.
Trong những cái rương đó trên mặt toàn bộ đều là muối, nhưng phía dưới là những bao nha phiến, đây là phương thức ẩn náu đặc sắc nhất của trùm buôn thuốc phiện, không ngờ những người này lại có nhiều hàng như vậy!
"Thông báo cho thuế quan gần đây, xử lý các loại hàng hóa này đi!"
Mạc Thiên Kình lạnh lùng ra lệnh, nhìn Tiêu Thủy Nhi đứng ở một bên, nhớ tới Sính Đình ở nhà, không khỏi có chút cảm giác nóng lòng muốn trở về.
"Tiêu Thủy Nhi, cô và Thượng Quan Quân Triết cùng đi chứ!"
Nhiều người khiến anh yên tâm hơn!
Tiêu Thủy Nhi gật đầu, môi mỏng mím chặt liếc nhìn Thượng Quan Quân Triết, vỗ vỗ bờ vai của anh, dùng âm thanh chỉ hai người mới có thể nghe nói.
"Thượng Quan Quân Triết, nghe nói anh lại đi tìm phụ nữ?"
Thượng Quan Quân Triết rùng mình một cái, cảm giác lát nữa mình sẽ bị định tội!
"Thủy Nhi, chúng ta làm việc trước đi, có chuyện gì đợi xử lý xong sẽ nói!"
Thượng Quan Quân Triết giả bộ dáng vẻ nghiêm tú, Tiêu Thủy Nhi lạnh lùng nhìn anh, rồi hướng xe của anh đi tới.
Mạc Thiên Kình lái xe rời đi, trở về biệt thự, đã mười một giờ đêm rồi!
Vẫn chưa ngủ sao? Mạc Thiên Kình cau mày, nhìn ánh đèn bên trong biệt thự, không biết làm sao, có dự cảm chẳng lành.
Mở cửa, xem xét chung quanh một chút, không có phát hiện bất kỳ bất thường nào, liền đi lên lầu, sao yên tĩnh như vậy!
không phải là ngủ thiếp đi mà quên tắt đèn rồi chứ?
Mạc Thiên Kình đi vào phòng, Sính Đình không có ở trong phòng, tìm xung quanh một lần, Mạc Thiên Kình có chút không thể bình tĩnh, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho cô, không ngờ có tiếng chuông vang lên trên đầu giường.
Trái tim Mạc Thiên Kình như muốn treo lên, Sính Đình không thấy, điện thoại di động cũng không mang, trong phòng và biệt thự cũng không có bất kỳ náo động nào, cô đi đâu rồi?
Vội vàng đi tới bên máy tính, mở màn hình giám sát ra, hi vọng có thể tìm được dấu vết, tua tới thời gian sau khi anh rời đi, Sính Đình đi vào bếp, một bóng đen xông vào biệt thự, đánh cô ngất, sau đó liền rời đi!
Mạc Thiên Kình liền tranh thủ chụp được dáng vẻ người kia, tra tìm tài liệu trong máy vi tính!
Nhưng hoàn toàn không tra được cái gì!
Tim như bị treo lên, anh cái gì cũng không sợ, chỉ sợ đối phương là người của Nam Cung Tước!
Mạc Thiên Kình nhìn dáng người trong máy vi tính, hận đến cắn răng, nhưng lại không có cách nào, anh nên đi tìm Sính Đình thế nào, cầm điện thoại lên, gọi cho Thượng Quan Quân Triết!
"Quân Triết, Sính Đình bị người ta bắt cóc!"
Chương 106: Chuẩn bị một trăm triệu!
"Cái gì?"
Vừa xử lý xong những hàng hóa kia, Thượng Quan Quân Triết nghe thấy Mạc Thiên Kình nói thiếu chút nữa cằm bị rớt xuống, làm sao có thể, chỉ có mấy tiếng đồng hồ, tại sao lại bị bắt cóc!
"Anh, anh biết là ai mang cô ấy đi không?"
Người phụ nữ kia cũng có kẻ thù, hay là do Nam Cung Tước hành động?
"Tôi cũng không biết đối phương là ai, không biết có phải là Nam Cung Tước hay không, cậu về đây cùng tôi đi tới nơi Nam Cung Tước xuất hiện, tôi muốn kiểm chứng một chút!"
Mặc dù Mạc Thiên Kình biết, nếu Nam Cung Tước mà bắt cóc Sính Đình sẽ gọi điện thoại thông báo cho anh, nhưng anh thật không kềm chế được ngay bây giờ phải biết!
Thượng Quan Quân Triết nhíu nhíu mày, "Anh, anh kêu Lão K về điều tra đi, tiểu tử kia khẳng định có thể điều tra được . . . . . ."
Thượng Quan Quân Triết vẫn chưa nói hết đã bị Mạc Thiên Kình cúp điện thoại, gương mặt đẹp trai không khỏi nhíu lại .
"Cường điệu đến vậy ư?"
Thượng Quan Quân Triết vặn lông mày, Tiêu Thủy Nhi đi tới, nhìn vẻ mặt u ám của anh, "Sao thế?"
"Lên xe, người phụ nữ của anh ấy bị người ta mang đi!"
Giờ phút này Thượng Quan Quân Triết không còn tâm trạng nào mà đùa giỡn với cô, nhìn thấy cô đã lên xe, nhấn ga một cái , nhanh chóng lái về biệt thự.
Khi Sính Đình tỉnh lại, chỉ cảm thấy bả vai đau nhức muốn chết, nhìn xung quanh một cái, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng bị bỏ hoang, khắp nơi đều là đồ phế thải, mùi hôi ngập trời.
Tay chân bị trói lại, không thể động đậy, miệng cũng bị dán băng dính, hoàn toàn không thể nói chuyện!
Cố gắng muốn tháo sợi dây, nhưng đối phương trói quá chặt, cô không thể động đậy!
Sính Đình liếc nhìn ngoài cửa sổ, phát hiện đối diện có chữ “Chợ hải sản”, đang suy nghĩ xem chạy trốn thế nào, thì nghe thấy một loạt bước chân.
một người người đàn ông dáng dấp thô bỉ cầm điện thoại di động đi tới.
"Này, Diệp Thần Băng, người phụ nữ của mày ở trong tay tao, mau chuẩn bị cho tao mười triệu, nếu không tao sẽ giết con tin!"
Diệp Thần Băng đang lái xe, đột nhiên điện thoại di động kêu lên, ấn nút nghe thì nghe thấy một câu như vậy, khiến cho anh buồn bực tới cực điểm.
"Người phụ nữ của tôi?"
Diệp Thần Băng có chút không hiểu, người phụ nữ của anh, gần đây hình như anh không có người phụ nữ nào thì phải?
"Diệp Thần Băng , mày đừng giả bộ, người phụ nữ của mày không phải là mỹ nữ mà ngày đó mày mang theo dự buổi dạ vũ sao, mày nhất định phải đưa tao mười triệu, nếu không tao sẽ lập tức giết con tin, hơn nữa còn Tiền Dâm Hậu Sát!"
"Anh nói cái gì, người phụ nữ trong buổi dạ vũ?"
Đó không phải là Sính Đình sao? Sao anh ta lại bắt Sính Đình!
Nỗ lực trấn định, Diệp Thần Băng bình tĩnh nói, "Trước hết anh để tôi xác định thân phận của cô ấy, một khi đã xác nhận được thân phận thì tôi lập tức chuẩn bị tiền cho anh!"
Diệp Thần Băng có chút không tin tưởng, bản lĩnh của Sính Đình không tệ, sao lại bị bọn họ bắt cóc, chuyện này có chút không thể đi!
Tên đàn ông thô bỉ đi tới gần Sính Đình rồi ngồi xổm xuống, xé miếng băng dán trên miệng cô ra, hung hăng ra lệnh, "nói nhanh một chút, bảo bạn cô nhanh đưa tiền tới cứu cô!"
Sính Đình nhìn anh, giả bộ sợ hãi nói.
"Diệp Thần Băng, cứu em, em muốn ăn hải sản!"
Lời còn chưa nói hết thì bị tên đàn ông thô bỉ tát một cái vào mặt, cả người bị hắn ta đánh ngã trên mặt đất.
"Mẹ, lẳng lơ, chết đến nơi rồi lại còn muốn ăn hải sản, chờ Diệp Thần Băng đưa tiền cho tao, thì mày ở đây mà ăn!"
hắn đang nợ rất nhiều tiền, đã nợ mà còn bị lãi suất rất cao, nếu không phải người phụ nữ này là người phụ nữ của Diệp Thần Băng, thì thật sự hắn vẫn không biết, Diệp Thần Băng máu lạnh như vậy, lại cũng thích phụ nữ !
Số tiền kia sẽ bắt anh ta đưa ra!
"Sính Đình! Này, anh không cần đánh cô ấy, tôi chuẩn bị tiền cho anh là được!"
Diệp Thần Băng nghe thấy tiếng bạt tai và tiếng chửi rủa của tên đàn ông kia, trong lòng không khỏi thấy căng thẳng!
"Diệp Thần Băng, tao cho mày biết, tốt nhất đừng giở trò, không được báo cảnh sát, nếu không tao lập tức giết nó!"
Dù sao không có tiền thì cũng chết, trước khi chết có thêm một người phụ nữ xinh đẹp như thế ở bên cạnh làm đệm lưng cũng coi như đáng giá!
Diệp Thần Băng nghe hắn nói thế vội vàng nói, "Anh yên tâm, tôi sẽ không báo cảnh sát, tôi ngàn vạn lần không được báo cảnh sát!"
"Bố mày cho mày ba giờ, ba giờ mày còn chưa chuẩn bị xong, tao sẽ giết nó!"
Tên đàn ông thô bỉ uy hiếp, Diệp Thần Băng vội vàng nói.
"Được được, ba giờ, anh muốn tôi đưa tiền cho anh ở đâu?"
"Đến lúc đó bố mày sẽ thông báo!"
nói xong liền cắt điện thoại!
"Đại ca, anh rất thiếu tiền sao? Tôi còn có một người bạn trai, anh ta rất có tiền, anh gọi cho anh ta đòi tiền đi, so với Diệp Thần Băng thì anh ta còn nhiều tiền hơn, anh ta rất thích tôi, anh chỉ cần nói tên tôi là anh ta sẽ cho anh tiền, anh ta sẽ đưa cho anh!"
Sính Đình giả bộ rất sợ hãi, vừa nói chuyện với hắn ta, vừa nghĩ xem mình cởi dây trói như thế nào!
Tên đàn ông thô bỉ nhìn cô một cái, trong ánh mắt tất cả đều là khi dễ cùng chán ghét.
"Quả thật là con đĩ, dáng dấp xinh đẹp như thế, không ngờ lại có nhiều cái bô như vậy, cái bô đó tên gọi là gì!"
Có tiền, vậy hắn sẽ gọi, không ngờ người phụ nữ này lại sợ chết đến thế, nhưng như vậy cũng không tồi, hai cái bô, một mười triệu, một 50 triệu, nửa đời sau của hăn không cần buồn nữa!
"Tên là Mạc Thiên Kình, anh ta rất có tiền, anh có thể gọi kêu anh ta đưa anh một trăm triệu, anh ta cái gì cũng không nhiều, nhiều nhất chỉ có tiền, tôi đang qua lại với anh ta, anh ta đã cho tôi rất nhiều tiền để xài!"
Sính Đình tiếp tục dụ dỗ hắn, những tên luôn coi trọng đồng tiền, nhất chịu sẽ bị kim tiền hấp dẫn, huống chi còn là một trăm triệu.
"một trăm triệu!"
Tên đàn ông thô bỉ nhìn cô có chút không khống chế được, lần thật mình thật sự bắt được bảo bối rồi, vốn cho rằng Diệp Thần Băng là đủ rồi, không ngờ còn có thêm người khác, hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua.
"Đúng! Anh ta kinh doanh cửa hàng châu báu, cái anh ta có chỉ là tiền!"
Sính Đình tiếp tục dụ dỗ, nhìn hắn ta sắp mắc câu, trong lòng vui vẻ.
"Mau nói số điện thoại của hắn ta cho tao!"
Tên đàn ông thô bỉ rốt cuộc không kềm chế được lòng tham, nhưng lúc này Sính Đình mới nhớ giờ phút này Mạc Thiên Kình vẫn còn đang vây bắt Nam Cung Tước, mình nên làm sao đây?
Gọi điện thoại nhà đi, nếu như anh ta đã trở lại thì có thể nhận, nếu như gọi điện thoại di động, mà Mạc Thiên Kình đang bắn nhau, sẽ làm anh bị thương!
"7584020, " Sính Đình đọc số điện thoại nhà cho hắn, tên đàn ông thô bỉ cau mày nhìn cô .
"không có điện thoại di động sao?"
Điện thoại nhà?
"Lúc này anh ta đã về nhà, vì anh ta rất cổ quái, không thích mang điện thoại di động!"
Sính Đình tiếp tục nói dóc mà không có căn cứ, quan trọng nhất là trì hoãn thời gian!
Mặc dù tên đàn ông thô bỉ có chút cằn nhằn, nhưng vẫn không nhịn được gọi đi, trái tim Sính Đình như muốn treo lên, thật sự rất hi vọng Mạc Thiên Kình đã về.
Chỉ cần liên lạc được với Mạc Thiên Kình, cô tin chắc, Mạc Thiên Kình nhất định có thể cứu cô!
Mạc Thiên Kình ở trong biệt thự đang rất lo lắng, thì điện thoại trong phòng khách đột nhiên vang lên, anh lập tức xông tới nghe điện thoại!
"Alo!"
"Mạc Thiên Kình sao?"
Tên đàn ông thô bỉ cau mày, nhanh như vậy đã nhận điện thoại, xem ra quả thật rất quan tâm tới người phụ nữ này!
"Đúng, tôi là Mạc Thiên Kình!"
Mạc Thiên Kình vừa trả lời, vừa sai Lão K truy tìm số nơi số điện thoại này gọi tới.
"Mạc Thiên Kình, người phụ nữ của mày đang ở trong tay tao, mày hãy chuẩn bị cho tao một trăm triệu, cho mày thời gian bốn giờ, nếu không tao lập tức Tiền Dâm Hậu Sát!"
"Anh để cho cô ấy nói một câu, tôi muốn xác định thân phận của cô ấy, một trăm triệu, không thành vấn đề!"
Mạc Thiên Kình cố gắng kềm chế căng thẳng trong lòng, một trăm triệu, đoán chừng là Sính Đình nói ra đi!
, 20/1/15
#57
Chương 107: một đao trí mạng!
"Được, mày chờ đó!"
Tên đàn ông thô bỉ đè nén sự hưng phấn trong nội tâm, người người đàn ông kia quả thật có tiền, một trăm triệu, lại còn nói là không thành vấn đề, lần này có vẻ thật sự phát tài rồi, ngồi xổm xuống đưa điện thoại di động đặt ở trước mặt cô .
"Thiên Kình, cứu em! Em muốn ăn hải sản!"
Sính Đình lớn tiếng kêu lên, Tên đàn ông thô bỉ hung dữ lườm cô một cái, hoàn toàn xem cô là loại phụ nữ chỉ biết ăn sung mặc sướng!
Lúc này rồi, lại còn muốn ăn hải sản, Mạc Thiên Kình nghe được câu này, nhếch miệng lên nở nụ cười nhẹ, người phụ nữ của anh quả thật không phải ngu ngốc!
"Sao, nghe thấy chưa? Mau chuẩn bị cho tao một trăm triệu, đừng có giở trò lừa bịp, sau bốn tiếng nữa tao muốn nhìn thấy tiền, nếu không tao sẽ giết nó!"
Tên đàn ông thô bỉ lớn tiếng uy hiếp, Mạc Thiên Kình thoáng cười.
"không cần lâu như vậy, một giờ là được, tôi lập tức kêu người chuẩn bị, anh đừng khi dễ cô ấy, một giờ sau tôi sẽ đem tiền đến!"
Mạc Thiên Kình giả bộ có chút sợ hãi, khiến đối phương lơi lỏng cảnh giác.
"Được, rất thẳng thắn, một giờ sau tao sẽ điện thoại cho mày!"
Tên đàn ông thô bỉ cúp điện thoại, gian xảo nhìn chằm chằm Sính Đình, trên mặt nở nụ cười rất dâm đãng.
"không ngờ mày rất được ngưỡng mộ, hai tên đàn ông có tiền đều đồng ý bỏ ra số tiền lớn tới cứu mày!"
Sính Đình cố làm ra vẻ thẹn thùng cười một tiếng, nhìn rất mê người và quyến rũ, tên đàn ông thô bỉ nhìn thấy mà cả người nóng ran.
"gái điếm thúi, nhìn mày rất quyến rũ!"
Tên đàn ông thô bỉ ham sắc mê mẩn nhìn chằm chằm vào ngực Sính Đình, bộ ngực cao vút ngạo nghễ, khiến cho dục vọng của hắn bành trướng.
Sính Đình giả bộ giống như cô gái đang ngượng ngùng, càng làm cho hắn động lòng không dứt.
Tên đàn ông thô bỉ đi tới phía cô, nhìn cô chằm chằm rất bỉ ổi, trong ánh mắt tất cả đều là dục vọng nóng bỏng.
Sính Đình rất rõ ràng cái này đại biểu cho cái gì, nhưng hiện tại cô chỉ có thể thử một lần.
"Đại ca, anh tháo sợi dây ra đi, trói như vậy không tiện!"
Sính Đình nhìn hắn ta nháy mắt rất mập mờ, vẻ mặt thẹn thùng, tên đàn ông thô bỉ càng thêm nóng ran khó chịu.
"Buông mày ra, nếu mày chạy trốn, vậy tao phải làm thế nào!"
hắn không phải kẻ ngu, tuy nhiên nhìn dáng vẻ cô rất gầy yếu, thật sự có thể trốn đi được sao?
Sính Đình nhìn hắn vẻ yếu ớt, uất ức nói, "Đại ca, anh xem tôi đây thân thể mềm mại làm sao có thể trốn, anh trói tôi như vậy...chân tôi không dạng ra được a!"
Sính Đình nói vô cùng mập mờ, nhìn dục vọng trong ánh mắt hắn, cô biết hắn nhất định sẽ cởi trói!
Tên đàn ông thô bỉ nghe cô nói thế cũng hiểu được, bèn đi tới cởi trói trên chân cô, sau đó đứng lên cởi quần.
Sính Đình nhìn hắn cởi quần xuống, lộ ra bộ máy đàn ông ghê tởm, cố nén cảm giác buồn ói như điên, nhìn hắn đi tới, hai chân quỳ gối hai bên chân của cô, chuẩn bị cởi quần cô ra.
Sính Đình nhắm ngay thời cơ, nhấc chân lên, nhắm ngay tiểu đệ đệ của hắn một cước đá tới, Tên đàn ông thô bỉ lập tức đau đớn ngồi bệt xuống, trán vã mồ hôi lạnh!
Sính Đình liền vội vàng đứng lên, dùng răng răng cắn đi sợi dây trói, Tên đàn ông thô bỉ nhịn đau, chỉ vào cô.
"Dâm đãng, mày dám đá tao!"
nói xong liền đứng lên, nhìn cô như hung thần ác sát, trong ánh mắt tất cả đều là sát ý.
Sính Đình vừa cắn sợi dây, vừa nhìn hắn chằm chằm, tên đàn ông thô bỉ nhặt con dao găm để ở một bên lên, đi tới phía cô.
Sính Đình cắn xong, tay dùng sức xé, sợi dây bung ra, hai mắt lập tức trở nên vô cùng sắc bén, đối mặt với con dao trong tay hắn, cô vẫn có một chút kiêng kỵ.
Dù sao trong bụng mình cũng có đứa bé, nếu không, cô hoàn toàn không sợ con dao nho nhỏ này, hơn nữa cô còn có võ công, đánh bại hắn ta căn bản là việc rất nhỏ!
Tên đàn ông thô bỉ tiến tới gần cô, Sính Đình từ từ lui về phía sau, mặt đất rất ghồ ghề, rất nhiều đá cục, Sính Đình ngồi xuống, nhặt lên một cục đá ném về phía hắn.
"A!"
Tên đàn ông thô bỉ kêu lên thảm thiết một tiếng, con dao trong tay bị ném rơi, bàn tay bị ném chảy ra máu tươi, ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn cô chằm chằm, hét lớn.
"gái điếm thúi, tao giết chết mày!"
không có mặc quần, cởi truồng, Tên đàn ông thô bỉ đánh về phía Sính Đình, Sính Đình nâng chân nhanh và chuẩn xác đá vào bụng hắn, Tên đàn ông thô bỉ lập tức bị cô đá ngã trên mặt đất, cái mông đập xuống mặt đất trầy xước chảy máu, da thịt cũng bị trầy mòn!
Sính Đình lạnh lùng nhìn hắn.
"Mày muốn tiền cũng không nên có chủ ý này, hôm nay coi như mày sẽ thất bại trong tay Ngọc Sính Đình tao!"
Mẹ, lại dám bắt cóc cô , còn muốn cường bạo cô, có vẻ hắn không muốn sống nữa rồi!
Sính Đình nâng chân lên, thở phì phò đá liên hoàn vào hắn, tên đàn ông thô bỉ đau đớn lăn lộn trên mặt đất, liên tục kêu lên thảm thiết!
"Tiểu thư, tha mạng a!"
Tên đàn ông thô bỉ bị cô đá đau muốn chết, không mặc quần, cái mông và tiểu đệ đệ cũng bị mài đến hỏng rồi, đau đớn và chảy máu ròng ròng.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian